Friedrich Hölderlin
Về nhà
Gửi những
người thân
1
Nơi kia giữa rặng Alps đêm tĩnh sáng
và mây,
Vẽ lên niềm Hoan lạc, phủ đêm xuống thung
lũng mở phơi.
Đó đây ruổi rú gió núi xôn xao,
Thẳm sâu xuyên rặng thông loé rụi một tia
sáng.
Hỗn mang, vui xao xuyến, chầm chập lướt,
Vẻ trẻ trung mạnh mẽ, ngợi ca cuộc
tranh chấp đằm thắm.
Dưới những tảng đá, sôi động và nhấp
nhô cuồn cuộn muôn đời,
Bởi rạng đông nơi đó hừng sáng hoang chơi
hơn.
Vì năm ở đó dài hơn vô tận
Và ngày, giờ thiêng liêng được an bài và
hoà lẫn táo tợn hơn.
Tuy nhiên chim báo bão đánh dấu thời gian
giữa hai rặng núi
Vút trên không trung chim lượn bay và kêu
gọi ngày.
Giờ đây ngôi làng cũng ngó trừng trừng từ
dưới vực sâu,
Quen thuộc với cõi cao từ phía dưới ngắm
lên đỉnh núi.
Với dự cảm lớn lên, cũng giống như những
tia chớp
Thác xưa tuôn rơi, mặt đất sôi hơi dưới luồng
nước xối.
Âm vang khắp nơi và ngôi xưởng không dè
Ngày đêm máy động cánh tay trao dâng tặng phẩm.
2
Trong khi ấy những đỉnh cao loáng bạc ngời
sáng bên trên
Tuyết trên đó lấp lánh đã nở đầy hoa hồng.
Và lên cao nữa ngự trị trên ánh sáng
Thượng đế thanh khiết hoan lạc ngự vui
trong trò chơi những tia nắng thiêng.
Ngài ngự riêng mình lặng lẽ, dung nhan
chói ngời
Trời cao dường như sẵn sàng ban cho đời sống,
Sáng tạo niềm vui, với chúng ta, như thường
khi, ý thức về tiết độ,
Ý thức về muôn loài có sinh khí, cũng ngập
ngừng và đắn đo, Thượng đế
Gửi tới các thành thị và các ngôi nhà chân
phước nhất, và dịu dàng
Mưa mở đất, mây ấp ủ, và bạn nữa,
Gió mây thân yêu, và bạn, mùa xuân êm dịu
Và bàn tay chầm chậm làm vui những ai buồn,
Khi ngài, đấng sáng tạo, làm mới tiết mùa,
làm cho tinh khôi
Và mơn trớn trái tim êm ả của những người
luống tuổi,
Và đoái tới vực sâu, mở phơi và sáng
soi,
Như ngài yêu thích làm, và bây giờ một lần
nữa một đời sống bắt đầu,
Phù phép cho hoa, như trước kia, và một
tâm linh nội tại tới,
Và một dũng cảm hân hoan bừng lên trên đầu
cánh chim.
3
Tôi nói nhiều với ngài vì những nhà thơ dù
có nghĩ gì hay hát gì
Thì giá trị chính yếu là với các thiên thần
và với chính mình;
Tôi cầu nguyện nhiều vì tình yêu tổ quốc,
để cho không phải
Chẳng cầu khẩn mà tâm linh một lần nữa đột
nhiên lại sai xử chúng ta;
Cũng cầu nguyện nhiều cho các bạn lo âu
còn bủa vây trong tổ quốc,
Nơi niềm tri ân thiêng liêng mỉm cười mang
tới những kẻ lạc loài,
Đồng bào ơi! Cho các bạn, trong khi hồ nước
lắc lư tôi,
Và người cầm lái ngồi thản nhiên và ngợi
ca chuyến đi
Xa xa trên mặt hồ lăn tăn vui
Dưới buồm bây giờ thành phố nở hoa và toả
chiếu
Trong khi sao Mai từ rặng Alps mờ dần
Chiếc thuyền tới có hộ tống và bây giờ nằm
im trên bến bãi
Bờ đây rồi ấm áp và các thung lũng mở tay
thân ái
Những con đường sáng đẹp, xanh ngời vươn tới
tôi.
Từng cụm vườn và chồi non lấp lánh bắt đầu
Và chim ca đón mời khách lãng du.
Tất cả như thân quen, ngay cả sự chào mừng
gấp gáp
Như thể câu chào mừng của bạn bè mỗi khuôn
mặt dường như đều tri ân.
4
Hẳn thế rồi! Quê hương đây, mảnh đất quê
nhà
Điều bạn tìm thì gần gũi và đã tới đón bạn.
Và chẳng vô ích khi một người đứng đó, như
đứa con
Ở ngưỡng cửa sóng đùa ngắm bạn và tìm những
tên thân yêu gọi bạn
Bằng bài ca, hỡi kẻ lang lang, hỡi Lindau
đầy ơn phước!
Này là một trong những khuôn cửa thịnh
tình của xứ sở,
Dẫn dụ ta đi vào khoảng xa mời mọc,
Nơi đó, bao kì thú, nơi đó, chốn đuổi bắt
thiêng liêng,
Trên kia sông Rhine bẻ ngoặt khúc xuống đồng
bằng
Và băng ra khỏi núi đá là những lung lũng
hớn hở
Ở đó nó lang thang tới Como giữa bao núi
sáng
Và khi ngày chuyển, băng xuống hồ khơi;
Nhưng Ngài còn cám dỗ tôi hơn, ôi ngưỡng cửa
hào quang
Về nhà, nơi đường hoa tôi hằng quen thuộc
Thăm xứ sở và những thung lũng xinh tươi
vùng Neckar,
Những rừng, mồ xanh cây thiêng, nơi gốc sồi
Vui vẻ kết bạn cùng lùm phong, rặng dẻ
Và một nơi trong núi thân yêu rù quến tôi.
5
Tất cả chào đón tôi, ôi tiếng thành phố,
tiếng của mẹ!
Ôi Người rung động, khơi dậy bao lời dạy dỗ
xưa ở trong tôi!
Vậy mà tất cả vẫn như nguyên! Niềm vui và
ánh mặt trời vẫn bừng nở với Người
Ôi tất cả thân yêu! Dưới mắt tôi như rạng
rỡ hơn xưa
Phải những gì lúc trước vẫn còn đây! Thịnh mãn hơn chín mùi hơn,
Nhưng không có chi sống và yêu thương nơi đó lại mất đi niềm chung thuỷ.
Nhưng điều tốt đẹp nhất, sự khám phá nằm dưới vòm an bình thiêng liêng
Được phong kín từ buổi
thanh xuân và khi luống tuổi.
Tiếng nói của tôi thật ngây ngô. Đó là niềm
vui. Nhưng ngày mai và trong tương lai
Khi chúng ta đi và ngắm ra ngoài trên cánh
đồng đời
Dưới chồi cây đơm hoa trong những ngày
xuân lễ hội
Tôi còn mong mỏi biết bao nhiêu được nói với
Người về điều này hỡi những bạn thân yêu
Tôi đã từng nghe nhiều về Cha Cả
Và đã giữ im lặng từ lâu về ngài, kẻ làm
tươi mới mùa lang thang
Trên những đỉnh cao kia và trị vì trên bao
rặng núi
Kẻ từ đây ban cho ta những tặng phẩm từ trời
cao và kêu gọi
Bằng khúc ca sáng ngời và gửi bao tâm linh
tốt lành. Ôi đừng chần chờ
Hãy tới, những ai bền gan! Những thiên thần
coi sóc năm.
6
Và các ngươi, những thiên thần coi sóc nhà
hãy tới! Vào tất cả mạch đời
Tất cả hãy mừng vui một thể, để cõi trời
cùng san sẻ khắp!
Cao thượng lên! Trẻ trung ra! Sao cho
không điều gì tốt lành của con người
Không ngày nào trong giờ vui ngời hào
quang đây
Lại thiếu những Đấng Vui và lại chẳng có
niềm hân hoan như lúc này,
Khi những kẻ yêu nhau đoàn tụ, phải lẽ
thôi.
Khi chúng ta chúc phúc bữa ăn, tôi có thể
gọi tên ai và khi chúng ta
An nghỉ mỗi ngày trong đời sống, làm cách
nào tôi có thể tạ ơn?
Tôi có thể gọi tên những Đấng trên cao
chăng?
Không thần thánh nào yêu thích điều chẳng
phải lẽ
Để ôm lấy Ngài, niềm vui của chúng ta lớn
chẳng đủ vừa.
Thường khi chúng ta phải giữ im lặng;
thánh danh chẳng có
Tim đập mà sao lời vẫn thốt không ra?
Nhưng cung nhạc ban cho mỗi giờ âm hưởng
Hoặc có thể làm vui những đấng trên trời sáp gần
Điều này sắp sẵn và như thế cả tình thương
nữa
Hầu như cũng thuận hoà – tình thương nhập vào
niềm vui
Những tình thương như thế, dù muốn hay
không, một thi nhân
Phải mang trong hồn thường luôn, nhưng những kẻ khác thì không.
*Bài thơ “Heimkunft” của Hölderlin, dịch từ bản tiếng Anh của Douglas Scott, từ luận giải “Remembrance of the Poet” (1914) trong cuốn Existence and Being của Martin Heidegger.
Bài bi ca này viết vào năm 1801, ngay sau khi Hölderlin trở về từ Hauptwil (Thuỵ Sĩ), nơi ông làm gia sư, và xuất bản vào năm 1802. Bài thơ mô tả hành trình từ Thuỵ Sĩ trở về quê hương Swabia của ông, qua Hồ Constance, với tâm trạng của một người ngập tràn niềm vui và hi vọng, nhưng ẩn tàng là một nỗi buồn riêng. Bài thơ này viết chỉ một thời gian ngắn trước hành trình cuối cùng của Hölderlin tới Bordeaux và ở đó để làm gia sư. Vào năm 1805, nhà thơ rơi vào trạng thái điên loạn và từ đó không bao giờ hồi phục.
*Tranh Caspar David Friedrich
-----
HOMECOMING
To Kindred Ones
There amid the Alps it is still bright night and the cloud,
Writing of the Joyous, covers the night within the yawning valley.
There, thither, rushes and roars the boisterous mountain breeze,
Steep down through the firs there gleams and dwindles a ray.
The joyously-shuddering chaos slowly hurries and struggles,
Young in appearance, yet strong it celebrates loving strife
Beneath the rocks, it seethes and totters in the eternal lists,
For morning dawns more bacchanalian there.
For the year grows more unendingly there and the holy
Hours, the days, are more boldly ordered and mingled.
Yet the storm-bird marks the time and between
Mountains, high in the air he hovers and calls on the day.
Now too the village watches fearless from down in the depths,
And, familiar with the high, gazes up at the peaks from below.
With a presentiment of growth, for already, like lightning-streaks, the old
Cascades are falling, the ground steams under the tumbling,
Echo sounds all about, and the imponderable workshop
Moves its arm by day and night, conferring gifts.
Meanwhile the silver heights gleam peacefully above,
Already the luminous snow up there is full of roses.
And yet higher up still above the light there dwells the pure
Blissful god rejoicing in the play of holy beams.
Silent he dwells alone, and brightly shines his countenance,
The heavenly one seems disposed to give life,
To create joy, with us, as often when, conscious of measure,
Conscious of all that breathes, hesitant too and sparing, the god
Sends to cities and houses most genuine happiness, and gentle
Rain to open out the land, brooding clouds, and you too,
Dearest breezes, and you, soft vernal seasons,
And with slow hand makes joyful those who sorrow,
When he, the creative one, renews the seasons, and refreshes
And touches the quiet hearts of ageing people,
And works down into the depths and opens out and illumines,
As he loves to do, and now once again a life begins,
Charm flowers, as before, and an immanent spirit comes,
And a joyous courage swells again the pinions.
Much spoke I to him, for whatever poets meditate or sing
Is of value chiefly to the angels and to him;
I prayed much, for love of the fatherland, so that not
Unimplored the spirit might once suddenly command us;
Much for you also who are beset with care in the fatherland,
To whom the holy gratitude smiling brings the fugitives,
People of the country! For you, whilst the lake rocked me,
And the helmsman sat calmly and praised the passage.
Far on the level of the lake was one joyous undulation
Beneath the sails, and now the town flowers and shines forth
There in the early morning, for hither from the shady Alps
The vessel comes escorted and rests now in the harbour.
Here the shore is warm, and the valleys amicably open,
Beautifully luminous with paths, gleam verdantly towards me.
Gardens stand in groups and already the glittering bud is beginning,
And the song of the birds makes invitation to the wanderer.
All seems familiar, even the hastening greeting
Seems the greeting of friends, each face seems congenial.
To be sure! It is the native land, the soil of the homeland,
That which thou seekest is near, and already coming to meet thee.
And not in vain does he stand, like a son, at the wave-washed
Gate and gaze and seek loving names for thee
With song, a wandering man, O blissful Lindau!
This is one of the hospitable gates of the land,
Tempting one to go out into the much-promising distance,
There, where wonders are, there, where the divine quarry runs,
High up the Rhine breaks its bold path down into the plains,
And forth out of the rocks the jubilant valley emerges,
In there, among the bright mountains, to wander to Como,
Or, as the day changes, down the open lake;
But me thou temptest more, O hallowed gateway!
To go home, where flowering ways are known to me,
To visit the country there and the lovely vales of the Neckar,
And the woods, the green of holy trees, where the oak
Gladly keeps company with calm birches and beeches,
And a place in the mountains amicably captivates me.
There they welcome me. O voice of the town, of the mother!
O thou touchest, thou stirrest old teachings in me!
Yet they are still the same! Joy and the sun still flower with you,
O you dear ones! And almost brighter to the eye than before.
Yes! What used to be, is still! It prospers and ripens, yet nothing
That lives and loves there, abandons faithfulness.
But the best, the discovery, that lies beneath the arc
Of holy peace, is reserved from youth and from age.
Foolish is my speech. It is joy. Yet to-morrow and in future
When we go and gaze out-of-doors upon the living field,
Beneath the tree’s blossoms, in the festive days of spring
Much shall I hope and speak with you on this, you dear ones!
Much have I heard of the great father and long
Kept silence about him, who refreshes the wandering season
Up there in the heights and rules over mountain-ranges,
Who presently grants to us heavenly gifts and calls
With brighter song and sends many good spirits. O tarry not.
Come, ye preserving ones! Angels of the Year! And ye,
Angels of the house, come! Into all the veins of life,
Rejoicing everything at once, let the heavenly share itself out!
Ennoble! Rejuvenate! So that no human good, no
Hour of the day may be fittingly hallowed
Without the Joyful Ones and without such joy, as now,
When lovers are reconciled, as it behoves them.
When we bless the meal, whom may I name and when we
Rest from life each day, say, how shall I give thanks?
Shall I name the High Ones then? No god loves what is unseemly;
To grasp him, our joy is scarcely large enough.
Often we must keep silence; holy names are lacking,
Hearts beat and yet does speech still hold back?
But lyre-music lends to each hour its sounds,
And perhaps rejoices the heavenly ones who draw near.
This makes ready and thus care too is almost
Placated already—the care that entered into the joy.
Cares like these, whether he wills or no, a singer
Must bear in his soul and often, but the others not.
--
“Remembrance of the Poet” (1914) trong cuốn Existence and Being của Martin Heidegger.







Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét